Câu hỏi từ bạn học viên: Thầy ơi! Em cảm thấy rất hoang mang, bởi vì, khi em hỏi từ những nguồn lực cao hơn, em cũng nhận được câu trả lời. Nhưng em không biết, câu trả lời này đến từ nguồn hay đến từ tâm trí của em vẽ ra. Làm thế nào để em có thể loại bỏ trò chơi của tâm trí và em có thể kết nối được với nguồn để biết đâu là câu trả lời đúng?
Master Oneness phản hồi:
Để đón nhận sự chỉ dẫn của nguồn, tâm trí của chúng ta cần cân bằng, bình tâm. Tương tự như mặt nước, nếu như mặt nước lúc nào cũng xao động chúng ta sẽ không nhìn được trong hồ có cái gì? Nhưng một khi mặt hồ tĩnh lặng, chúng ta sẽ nhìn được những gì ẩn chứa ở bên trong. Như vậy, bạn không thể đón nhận sự chỉ dẫn của nguồn bằng cách ngồi suy nghĩ, bằng cách phân tích đúng, sai, trái, phải, bạn không thể ngồi phân tích, so sánh và rồi đưa ra quyết định, đó không phải cách chúng ta đón nhận sự chỉ dẫn của nguồn. Đây chỉ là tiến trình suy nghĩ của bạn, bạn tư duy xem cái gì là tốt cho bạn, có lợi cho bạn để bạn đưa ra quyết định. Như vậy, để chúng ta tiếp chạm với nguồn, tâm trí của chúng ta cần phải tĩnh lặng. Không còn phân biệt đúng sai. Hoàn toàn quan sát khách quan mọi thứ như đúng nó là. Từ đó bạn nói tôi sẵn sàng và bạn giữ một sự bình tĩnh, hài hòa. Đây chính là cách bạn có thể đón nhận sự chỉ dẫn từ nguồn lực cao hơn và bên cạnh đó chúng ta phải tạo ra được một nền tảng để kết nối với nguồn. Trong thực hành tâm linh gọi đó là kỷ luật.
Kỷ luật ở đây là chúng ta không ham muốn những thứ từ cơ thể và tâm trí. Ham muốn ở đây ví dụ như: muốn ăn nhiều đồ ngọt hơn nữa, muốn uống rượu, muốn hút thuốc lá, những ham muốn tình dục, tâm trí của bạn sẽ rất bận rộn khi bạn ham muốn. Ví dụ: một người có thói quen uống cafe. Nếu một ngày không được uống cafe, tâm trí người đó sẽ không hoạt động được. Đây là ví dụ về những ham muốn, mong cầu. Như vậy, từng bước chúng ta cần cắt bớt, loại bỏ những ham muốn này. Ví dụ: chúng ta muốn ăn 3 thanh sô-cô-la giờ chúng ta chỉ ăn một thanh. Ví dụ: bạn là một người nghiện thuốc lá giờ bạn chỉ hút 1 điếu. Bởi vì, bạn không thể cắt được những ham muốn ngay lập tức, nếu bạn làm được việc này, bạn đã là một Vị thầy, bạn đã là một Yogi. Có những người họ hành động như vậy: một khi họ đã đưa ra quyết định “Tôi không muốn” thì họ sẽ không bao giờ làm nữa. Đây chính là tâm thế của một Vị thầy. Nhưng chúng ta đã đưa ra quyết định rồi lại chẹp môi, thôi lần này mình làm như vậy, lần sau mình không làm như thế này nữa. Như vậy, ý chính của thầy ở đây là để tiếp chạm được với nguồn cao hơn, chúng ta cần phải thanh lọc những ham muốn.
Trong thực hành tâm linh đã có những hướng dẫn rất cụ thể: chúng ta hãy ăn ít đi, nói ít đi, tìm kiếm ít đi và hãy sống tối giản. Chúng ta không bị ảnh hưởng bởi một ai đó, chúng ta cũng không áp đặt một ai đó. Đây là một việc quan trọng Thầy nhắc lại: “Đừng bị ảnh hưởng bởi người khác”. Ví dụ bây giờ bạn đưa ra quyết định: Bạn là một người ăn chay. Nhưng khi bạn tới công ty hoặc tới những buổi tiệc, những người xung quanh nói bạn hãy ăn đi và bạn muốn xã giao với họ, bạn đành lòng ăn đây là bạn chịu sự ảnh hưởng của những người xung quanh. Khi bạn đến những bữa tiệc, những đám cưới, và bạn lắng nghe những câu chuyện
không hay ho gì nhưng bạn vẫn chấp nhận vẫn hòa vào những câu chuyện đó, mặc dù, bạn không muốn như vậy và rồi chúng ta cũng áp đặt lên người khác.
Ví dụ: bạn có những phẩm chất rất tốt: bạn không sử dụng đồ nhựa một lần, bạn ăn uống rất lành mạnh, bạn đi ngủ đúng giờ và cũng muốn người thân có thói quen tốt như bạn. Như vậy, Thầy gợi nhắc bạn chúng ta cần
không chịu ảnh hưởng, tác động của những người xung quanh và đồng thời cũng không áp đặt lên họ. Để không chịu ảnh hưởng của người khác bạn cần học cách bày tỏ “Xin lỗi! Đây không phải sự lựa chọn của tôi!”. Để có thể nói được những điều như vậy, cổ họng và luân xa trái tim của bạn cần được mở rộng. Chỉ như vậy, bạn mới bày tỏ được thôi, nếu không bạn sẽ rất ngại khi bạn muốn bày tỏ điều gì đó.
Thế còn về việc áp đặt những người xung quanh, chúng ta chỉ có thể truyền cảm hứng chứ không thể ép buộc họ. Ví dụ: khi chúng ta quan sát dòng sông ta nhận được ra những bài học, ta quan sát những cái cây ta nhận ra những bài học, quan sát những chú chim chúng ta cũng nhận ra được những bài học, tương tự như vậy, hãy cứ để những người xung quanh quan sát bạn và học được những bài học từ bạn, chúng ta không phải áp đặt hay ép buộc họ làm theo chúng ta. Và như vậy, khi bạn duy trì sự kỷ luật trong thực hành, tâm trí của bạn được thanh lọc và bạn mới có thể kết nối được với nguồn.
Nhưng trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta đang sống như thế nào? Chúng ta quá bận rộn với công việc, chúng ta đọc một vài quyển sách hay rồi chúng ta tự nói với mình sẽ sống như thế này, chúng ta tới những khoá học, những chương trình retreat rồi cảm thấy rằng mình sẽ sống như thế này, chúng ta chỉ làm theo được một thời gian thôi rồi sau đó đâu lại vào đấy, không có một sự cam kết, không có sự kỷ luật trong thực hành, và không có sự kỷ luật nên chúng ta không thể phá vỡ những ham muốn. Đó cũng là lý do vì sao kết nối với nguồn cao hơn cũng giống như là điện ở Ấn Độ, chúng ta thấy bóng đèn kết nối được một chút, giật giật rồi chúng lại tắt luôn, như là cái sóng wifi rất là yếu, chúng ta cảm thấy đã kết nối được rồi nhưng chúng ta vẫn chưa vào được mạng, chúng ta đã cảm thấy nhận được những lời gợi nhắc rồi nhưng chúng ta vẫn chưa biết cần phải áp dụng như thế nào.
Và đây là gợi nhắc của Thầy: Bạn chỉ có thể kết nối được với nguồn khi tâm trí của bạn đã được thanh lọc và trở về với trạng thái bình tĩnh, tâm trí của bạn vẫn còn ở hai cực đúng sai, trái phải thì bạn không bao giờ chạm được tới nguồn. Đây là lý do vì sao những nhà sư, họ lại tuân thủ những quy định nghiêm ngặt đến vậy, mục đích là để phá vỡ những ham muốn và họ sống một cuộc đời tối giản, đây là những ý chính để chúng ta có thể tăng trưởng trong thực hành tâm linh.
Nguyện cầu các phước lành đến với bạn. Namaste!